Trong lế đường của Huyện ủy huyện Lê, Lâm Hải Khôn ngồi ở trên bục khán đài. Ngồi ở bên cạnh, theo thứ tự là Văn Thanh và Đinh Ái Quốc. Còn về phía đám người Nhiếp Chấn Bang, giờ phút này đều chỉ có thể ngồi xuống dưới khán đài rồi.
Đây là một hội nghị cỡ nhỏ, đối tượng điều tra chủ yếu, vẫn là tổ điều tra lần này của huyện Lê. Lâm Hải Không trầm ngâm một chút liền nói:
- Các đồng chí, sự phát triển của huyện Lê, rất là chấn động. Tục ngữ nói, trăm nghe không bằng một thấy. Người xưa quả thật là không lừa tôi. Trước khi đến huyện Lê, cá nhân tôi, vẫn là mang thái độ hoài nghi đấy. Huyện Lê, trong vòng một năm đổ về trước, chính là một huyện nghèo của khu tự trị chúng ta, và cũng là một huyện nghèo cấp quốc gia. Một huyện nghèo với đất rộng người thưa, cuộc sống căng thẳng, thậm chí, đến tiền lương của cán bộ cũng không thể nào trả được. Hiện tại, sự phát triển của huyện Lê, lại làm cho tôi có cảm giác giống như là đang đặt mình ở Việt Đông vậy.
Sự thật cũng chứng minh, sức chiến đấu của bộ máy chính quyền của huyện ủy huyện Lê đúng là rất mạnh mẽ. Công tác của huyện Lê, rất là đáng gái học tập. Lúc này đây, nếu đã tiến hành một lần thẩm duyệt báo cáo kinh tế của huyện Lê thì cũng coi như là một lần thẩm duyệt đối với khu Khai thác, phát triển kinh tế, kỹ thuật của huyện Lê luôn. Tôi hy vọng, tất cả các đồng chí trong tổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283395/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.