Xem giấy chứng nhận, chuyện như vậy, đối với mấy cảnh sát như đội trưởng Trương này mà nói, đây là chuyện từ trước đến nay chưa từng xảy ra bao giờ.
Dân chúng bình dân bình thường, thấy cảnh sát, đó còn không phải là giống như chuột thấy mèo. Chỉ cần khí thế hung hãn cùng với một bộ quần áo này, liền cũng đủ để khiến cho bọn họ kinh hãi, làm sao còn có thể đi nhìn cái gì giấy chứng nhận nữa.
Mà cho dù xem, nhiều nhất cũng chỉ là lắc lư cái huy hiệu cảnh sát trên tờ giấy chứng nhận cho lấp lánh một chút, chỉ như thế mà thôi. Nhưng, đội trưởng Trương cũng là người gặp qua không ít sóng gió cũng như các vị lãnh đạo, người thanh niên ở trước mắt này, tuổi tuy rằng không lớn, nhưng trong mỗi cử chỉ đều để lộ ra một sự khí thế. Mà vào lúc này, lại càng khiến cho đội trưởng Trương có cảm giác đang đối mặt với cục trưởng của chính mình vậy.
Nghĩ đến Diêu Khang đứng ở bên cạnh, Diêu Khang này, nhưng cũng không phải là nhân vật bình thường. Cha là Ủy viên thường vụ Thành ủy, Phó chủ tịch thường trực của thành phố Trang, nghe nói, ông ngoại còn chính là một vị lãnh đạo đã về hưu của tỉnh Yến Bắc, bối cảnh không tầm thường đâu. Đây cũng là nguyên nhân mà đội trưởng Trương kiệt lực đi nịnh bợ Diêu Khang này.
Diêu công tử này nói mấy câu, có thể giúp mình nói tốt vài lời trước mặt cha của hắn, đây chính là thứ mà so với cái chiến tích gì cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283328/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.