Lời nói của Lưu Bân vừa dứt, Cao Vệ đứng ở cạnh cũng gật đầu nói:
- Đúng đấy, Tam ca, anh Bân nói không sai. Anh đến đây đã phá vỡ hoàn toàn kế hoạch của Uông Hồng Viễn. Vốn nghĩ cái vị trí đó là mười phần chắc chín, không ngờ lại bị anh đoạt đi rồi, Uông Hồng Viễn giờ đã 44, 45 tuổi. Lần này thật vất vả có được cơ hội bước thêm nửa bước để lên Giám đốc Sở, nhưng lại bị anh ngăn lại. Nhất định là không dễ chịu rồi.
Lưu Bân cũng gật đầu nói:
- Lão Tam, theo chức vụ mà nói, cậu lớn hơn, theo tuổi mà nói, tôi lớn hơn cậu chút. Tính cách của tôi, cậu chắc cũng hiểu, gọi Tam ca là tôi không mở miệng được rồi, sau này, tôi gọi cậu là lão Tam là được. Vệ Tử nói không sai. Uông Hồng Viễn không đơn giản, Từ Hồng Chuyên và Hoàng Tịch Sinh đều là người của ông ta, thái độ của Đàm Hùng Bân cũng lập lờ không rõ ràng, tôi thấy, cái vị trí của tổ 2 đó, cậu cần thu xếp càng sớm càng tốt. Như vậy đối với chuyện nắm giữ phòng số năm của cậu, cũng sẽ có lợi hơn.
Nhưng thật ra Nhiếp Chấn Bang lúc này rất cao hứng, không nghĩ đến, trong phòng năm, lại vẫn tập trung hai người là con cháu thế gia. Nhân vật trong vòng luẩn quẩn, Nhiếp Chấn Bang nhìn lại, chỉ cần không phải loại hàng nát như Chu Thần đó thì những người khác đều dễ tiếp xúc. Hơn nữa, nghe cách hai người nói chuyện và suy nghĩ, cũng không phải loại người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283286/chuong-294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.