Lời của Cao Vệ khiến Nhiếp Chấn Bang nhướn mày lên. Tuy Nhiếp Chấn Bang chưa có kinh nghiệm thực tế ở công tác kiểm tra Kỷ luật này, nhưng điều có không có nghĩa Nhiếp Chấn Bang hắn là một kẻ ngốc. Cao Vệ nói như vậy, Nhiếp Chấn Bang ngay lập tức hiểu. Với một cái huyện bị núi bao quanh tách biệt với bên ngoài như cái huyện Đại Mông này, ngoài một vài người khách du lịch từ xa tới vào dịp nghỉ lễ để thăm vùng giải phóng cũ của cách mạng ra thì bình thường rất ít người tới nơi này. Trên cơn bản, có đến cũng chỉ ở lại hai, ba ngày thăm quan nhà lưu niệm rồi đi ngay. Nhóm người mình đây, ở liền một mạch bảy ngày, người khác không chú ý tới mới là điều kỳ lạ.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Cao Vệ nói quả không sai. Ở đây lâu khó tránh khỏi sẽ gây xôn xao trong huyện. Kẻ thù có đề phòng, như thế thì không tốt. Lão Trịnh, anh và Tiểu Bạch hãy đi tới nhà xe xem còn có thể mua được vé hay không. Nếu như không mua được thì thuê một chiếc xe cũng được. Tóm lại càng sớm càng tốt, không để chậm trễ được. Phải nhanh chóng rời khỏi huyện này mới được.
Theo lời của Nhiếp Chấn Bang, Trịnh Căn Sinh và Tiểu Bạch lập tức đứng dậy. Đối với việc Nhiếp Chấn Bang phân công mình làm mấy công việc linh tinh phụ trợ kiểu này, Trịnh Căn Sinh nhưng thật ra cũng không có bất cứ câu oán hận hay suy nghĩ gì. Hai năm công tác ở Trung ương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283275/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.