Người kêu gọi đầu hàng chính là bí thư chính ủy, ủy viên thường vụ huyện ủy huyện Đại Mông, Trưởng phòng Công an huyện Phùng Đại Quân. Giờ phút này, được người anh họ Phùng Đại Bưu trao quyền, Phùng Đại Quân tỏ vẻ rất hăng hái. Có thể tưởng tượng rằng, sau khi bắt được cái đám kẻ cướp to gan lớn mật này rồi, vinh quang sẽ bay tới rầm rầm, không biết phải chói mắt tới cỡ nào. Dường như, khoảng cách chính mình thăng quan tiến chức cũng không còn xa. Một nhà hai cục trưởng, sau này trở đi, Phùng gia ở huyện Đại Mông, hoàn toàn xứng đáng là gia tộc đứng đầu rồi.
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này cũng đã đứng lên. Ở trong phòng thẩm vấn, Nhiếp Chấn Bang phát hiện ra mười mấy cái đinh dài khoangr ba mươi cm, nhưng để mấy cái đinh này ở trong phòng thẩm tra làm gì, Nhiếp Chấn Bang cũng không muốn truy cứu và nghiên cứu sâu thêm làm gì. Trong cái niên đại này, tra tấn bức cung, căn bản cũng không phải là chuyện ly kỳ gì. Thậm chí, còn có tin đồn trước khi vào thì đánh một trận rồi mới thẩm vấn, cái tin này xuất hiện ở không ít địa phương trên cả nước rồi.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang cầm một cái đinh, Cao Vệ có một chút tò mò, theo tới nói:
- Tam ca, anh chuẩn bị làm gì?
Vẻ mặt Nhiếp Chấn Bang ung dung, vạch một góc nhỏ của màn cửa sổ, mỉm cười nói:
- Cảnh cáo những người này một chút.
Nói xong, cửa kính thủy tinh bị Nhiếp Chấn Bang đâm nát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283268/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.