Nhìn thấy cái quỳ này Hùng Trường Quý, trong lòng Nhiếp Chấn Bang rất khó chịu. Tính cách của Hùng Trường Quý, Nhiếp Chấn Bang rất hiểu. Đây là một người lính nông thôn vô cùng quật cường. Nhưng, giờ phút này, cũng lại quỳ gối xuống.
Tuy nhiên, chính là một cái quỳ này, đã động đến sự tức giận của Nhiếp Chấn Bang. Nhìn chằm chằm Hùng Trường Quý, Nhiếp Chấn Bang gầm lên giận dữ nói:
- Quỳ! Bây giờ, cậu biết quỳ rồi. Lúc đầu, cậu làm cái gì rồi hả? Có khả năng rồi. Chưởng Quỷ à. Biết dùng súng rồi. Dùng rất giỏi đấy. Còn có thể bắn chết đồng bào rồi. Phát nào cũng bay đầu, nhất kích trí mạng đấy. Quốc gia dạy cho cậu những thứ này, quả nhiên dùng đúng chỗ rồi.
- Thái Tử, anh đừng nói nữa. Tôi biết, tôi biết cái tội mà tôi phạm phải, không thể tha thứ. Nhưng, những người này, bọn họ đều đáng chết. Bọn họ đều phải đền mạng cho bố mẹ tôi, cho em gái tôi. Tôi không có lựa chọn nào khác. Tôi không có lựa chọn nào khác cả.
Hùng Trường Quý lúc này đã gào khóc dần.
Người đàn ông có nước mắt nhưng không dễ rơi. Chính là vì chưa tới lúc đau lòng. Giờ phút này , sau khi gặp Nhiếp Chấn Bang, tinh thần của Hùng Trường Quý vốn luôn luôn căng thẳng, đã hoàn toàn buông lỏng lại. Con người, có đôi lúc chính là như vậy. Bất cứ ai cũng đều có một chỗ nhạy cảm và yếu đuối.
Nhưng, chính vào lúc đó, Nhiếp Chấn Bang đã hành động, một cái lắc mình, trong tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283252/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.