Trầm ngâm một chút, Đinh Quốc Hồng ở bên cạnh lúc này ho nhẹ một tiếng. Thấy ánh mắt mọi người đều dồn về phía mình, ông ta liền cười nói:
- Bí thư Ngôn Thạc, các vị, tôi xin được nói vài câu đi.
Thẩm Ngôn Thạc lúc này cũng không tỏ ra bất ngờ chút gì. Các thành viên trong bộ máy ủy viên thường vụ đều biết rõ nội bộ bên trong. Người cầm lái của tập đoàn Thiên Hải là ai, họ đều hiểu rõ. Đinh Hải Đào là con trai của Đinh Quốc Hồng, bây giờ lại liên quan đến vụ án nghiêm trọng như vậy, Đinh Quốc Hồng không ra mặt mới lạ.
Nhưng, Thẩm Ngôn Thạc lại cảm thấy Đinh Quốc Hồng làm vậy lúc này cũng không sáng suốt cho lắm. Vụ án này rõ ràng là can dự đến Thái tử của Nhiếp gia. Hơn nữa, chiến hữu của Nhiếp Chấn Bang cũng vì vậy mà chết. Sự việc phát sinh thành lớn như vậy, nếu không cho một câu trả lời rõ ràng, Nhiếp Chấn Bang sẽ không buông tay. Ngay sau đó, bên quân đội cũng sẽ không buông tay.
Chuyện nào thì quy ra chuyện đó. Người binh sĩ đó giết người thì phải đền mạng, đó là điều không thể tránh khỏi. Hơn nữa, người ta cũng đã tự sát rồi. Người chết thì cũng như đèn đã tắt, mọi chuyện coi như xong, tội trạng gì cũng coi như qua hết. Nhưng, việc dưới địa phương lại ức hiếp người nhà của quân nhân, thậm chí là bức ép, làm nhục, món nợ này phải tính thế nào đây. Nếu không cho bên quân đội một lời giải thích rõ ràng, vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283241/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.