Lời nói của Ninh Thủ Thường, khiến Nhiếp Chấn Bang trong lòng căng thẳng. Ngay cả Ninh Thủ Thường cũng nói như vậy, xem ra, tình hình nhậm chức phía mình lần này, không thể lạc quan rồi.
Ngay sau đó, Ninh Thủ Thường mỉm cười nói:
- Chấn Bang à, cũng không cần căng thẳng như vậy, có lẽ, vừa rồi chú nói có phần hơi quá. Lần này nhậm chức, trong công việc, nhất định sẽ có lực cản, chỉ có điều, có chuyện gì, cháu cũng cần phải nhẫn nhịn quá nhiều, chỉ cần có thể nắm chắc đạo lý, nắm chắc một chữ lý, chú và Chủ tịch tỉnh Duyệt Thịnh, vẫn có thể nói giúp cháu được.
Dừng một chút, Ninh Thủ Thường cũng giải thích thêm:
- Chú nói như vậy, chẳng qua là muốn trong công việc về sau này, cháu phải có một chút chuẩn bị, cháu đã rõ chưa?
Nhiếp Chấn Bang nhẹ gật đầu, ý tứ của Ninh Thủ Thường rất rõ ràng, nói cũng rất trắng ra. Ý tứ cũng rất đơn giản, chẳng qua cũng là nói với chính mình, tỉnh Giang Bắc, theo truyền thống và nguồn gốc mà nói, thuộc phạm vi quyền lực truyền thống của Lý hệ. Mặc dù hiện giờ điều động cán bộ thường xuyên, tổng thể mà nói, ưu thế của Lý hệ vẫn còn. Công việc của bản thân sau này, khó tránh khỏi sẽ phải chịu không ít khống chế. Có thể là của tỉnh, cũng có thể là của thành phố.
Lập tức Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Chú Ninh, tình hình ở tỉnh và thành phố, chú có thể nói đơn giản qua một chút với cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283197/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.