Quyền lực tài chính của thành phố Lương Khê cũng không nằm trong tay Nhiếp Chấn Bang. Liễu Thanh Tuyền tuy rằng là một Phó cục trưởng của cục Tài chính, nhưng lại chỉ là một cái vị trí nằm gần cuối mà thôi.
Đối với một vài bài đối phó của bên tài chính, Nhcb cũng biết rất rõ. Nói không không có tiền thì chính là không có tiền. Mặc kệ bên ngoài nhìn thế nào, cho dù là tất cả mọi người đều biết rằng trong quỹ tài chính của thành phố Lương Khê có tiền, nhưng nếu như không có sự đồng ý của Phạm Thường Thắng, thì cũng là không có tiền. Chẳng sợ là biết rõ ràng trong tài khoản có tiền, thì nếu không muốn bỏ ra, thì vẫn là câu nói kia, Phạm Thường Thắng tất nhiên là có trăm cái lí do để có thể từ chối.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng trầm giọng nói:
- Được rồi. Tôi biết rồi. Anh cứ đi làm việc của anh đi.
Lúc này, ở trước mặt Liễu Thanh Tuyền, cho dù Nhiếp Chấn Bang không có đối sách thì cũng không thể biểu hiện ra được. Đây là một cái vấn đề mang tính nguyên tắc. Nếu như biểu hiện ra ngoài thì ở trong mắt của Liễu Thanh Tuyền, đây chính là biểu hiện vô năng của Chủ tịch Nhiếp rồi. Điều này cũng sẽ trở thành thứ đả kích tính tích cực của cấp dưới, mà Nhiếp Chấn Bang không phải là tay mơ, tất nhất sẽ không phạm phải cái sai lầm cơ bản như vậy. Nói như vừa rồi, cũng có thể làm cho người ta cảm nhận được một sự thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283187/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.