Sau bữa tối, Chu Trác Chân cáo từ trước. Lúc này, Chu Trác Chân cũng đã có kinh nghiệm rồi. Lần này Nhiếp Chấn Bang mặc dù nói là tạm thời chiếm thế thượng phong, nhưng với hiểu biết của Chu Trác Chân đối với Phạm Thường Thắng và Lý Quốc Hoa thì hai người này nếu chỉ có chút thủ đoạn như vậy thì cũng không thể làm đến được trình độ như bây giờ. Mặc dù hiện nay Hà Định Bang có cảm giác khá tôn trọng đối với Nhiếp Chấn Bang, nhưng cái mà Chu Trác Chân áp dụng vẫn là một sách lược ổn thỏa, tạm thời lựa chọn đứng ngoài xem. Vì vậy, lúc này Chu Trác Chân mới lựa chọn cáo từ.
Đợi sau khi Chu Trác Chân rời đi, Nhiếp Chấn Bang ngồi lại một lúc sau rồi cũng chuẩn bị cáo từ. Ngay lúc này, bên ngoài cửa nhà truyền đến âm thanh mở cửa, một nam thanh niên khoảng hai mươi tám tuổi từ bên ngoài đi vào.
Trên khuôn mặt mơ hồ có thể nhìn được có chút bóng dáng của Hà Định Bang. Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng khẽ trầm tư, nhìn từ tuổi tác của Hà Định Bang, khoảng bảy mươi sáu, bảy mươi bảy tuổi. Người này có lẽ không phải là con của ông ta, xem ra có lẽ là cháu của Hà Định Bang.
Lúc này người thanh niên cũng sửng sốt, lập tức hai chân cùng xếp lại, nói:
- Chào Chủ tịch Nhiếp.
Bên cạnh, Hà Định Bang cũng mỉm cười giới thiệu:
- Chủ tịch tiểu Nhiếp, giới thiệu với cậu, đây là cháu nội của tôi, Hà Khánh Quân, năm nay hai mươi tám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283177/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.