Về lời nói của Lục Vũ, Nhiếp Chấn Bang cũng không nghi ngờ nhiều lắm. Thứ nhất, Lục Vũ là bí thư quận ủy quận Quỹ Thành, luận về cấp bậc chức vụ, tuy rằng cũng là cấp huyện, nhưng xét về thực quyền lại lớn hơn nhiều so với người đứng đầu ba nhà máy dệt của thành phố. Xét ở điểm này không thể nào hoài nghi Lục Vũ có lòng ganh ghét, đố kị được. Mặt thứ hai, Lục Vũ cũng là một Đảng viên lão thành, cũng là một cán bộ lãnh đạo, rất hiểu cái gì nói được và cái gì không nên nói, nếu chỉ là phỏng đoán, Lục Vũ tuyệt đối không thể chắc chắn như vậy. Sự chắc chắn của Lục Vũ đích thị là vì trong tay nắm giữ một số thứ nên ông ta mới dám nói như vậy.
Đến Lục Vũ cũng nói là vấn đề lớn rồi, vậy thì vấn đề bên trong chắc chắn không thể nhỏ được. Suy nghĩ một lúc, Nhiếp Chấn Bang đưa ra một quyết định, lúc này, tình huống rất tế nhị. Ba nhà máy dệt của thành phố không thể xảy ra hỗn loạn được. Các công nhân viên của ba nhà máy bây giờ giống như một thùng thuốc nổ lớn, vốn là ở xa nơi bùng nổ, lời hứa của mình giống như một ngụm nước, tuy là tạm thời trì hoãn thời gian bùng nổ của nó, nhưng cái mà các công nhân viên chức cần là lời hứa của mình. Chỉ khi lời hứa được thực hiện rồi mới có thể dập tắt được lửa giận của mọi người. Nếu lúc này công bố vấn đề của lãnh đạo ba nhà máy này ra, thì khả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283156/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.