Chủ tịch thành phố nổi giận ngay trước mặt mọi người, hơn nữa còn không giữ thể diện cho người đứng đầu ba cái nhà máy dệt như thế, điều này làm cho không khí ở đây đều có vẻ trở nên lúng túng.
Bên cạnh, Lý Quốc Hoa cũng đang buồn bực không nói gì. Lúc này, giữ yên lặng vẫn là cách hay nhất. Nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít. Chỉ có không nói gì thì mới không sai được. Huống chi, mức độ xa xỉ của phòng hội nghị này, ngay cả mình đi nhiều biết nhiều cũng còn cảm thấy kinh ngạc. Lúc này mà nói chẳng khác gì nói cho người khác biết, mình cũng là người như vậy sao?
Nhìn đám người Nhiếp Chấn Bang rời đi, sắc mặt quản đốc nhà máy dệt số 2 Diêu Ngọc Hồng cũng chỉ thoáng có chút thay đổi. Ra ngoài phòng hội nghị, Diêu Hồng Ngọc cúi đầu nói thì thầm vài câu với nhân viên đi theo chờ ngoài cửa, rồi cùng đi theo ra hướng phân xưởng.
Điều kiện nhà máy số 1 cũng được xem là khá tốt. Tuy đều là những tòa nhà cũ kỹ từ thập niên sáu mươi, bảy mươi, bên ngoài nhìn rất cũ kỹ nhưng bên trong được bảo trì rất tốt. Tường được trát vôi mới trắng tinh. Trong xưởng, các cửa sổ kính đều được lau không còn một hạt bụi. Bên trong xưởng trống rỗng bày ra một hàng máy dệt mới tinh làm cho Nhiếp Chấn Bang có chút kinh ngạc.
Điều này được chuẩn bị sẵn sao? Chắc là không thể nào, dù sao những người đứng đầu nhà máy căn bản sẽ không vào đây giám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283153/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.