Tách!
Một chùm sáng lóa mắt trực tiếp chiếu thẳng lên mặt của Ngô Ái Quân, cường độ của ánh sáng quá mạnh khiến ánh mắt của Ngô Ái Quân khó thích ứng, theo bản năng đưa tay lên che ánh sáng.
Đây là một căn phòng rất trống trải, diện tích khoảng mười mét vuông, bên trong chỉ có ba chiếc ghế và một chiếc bàn, đây chính là phòng thẩm vấn của Cục Công an thành phố Lương Khê.
Lúc này, Trần Nhạc đích thân giám sát, bên cạnh là Cục phó Vương Diệu Võ. Cục trưởng và Cục phó của Cục thành phố đích thân ra tay thẩm vấn, đây cũng coi như là một vinh hạnh của Ngô Ái Quân rồi.
Trần Nhạc từ tốn rút ra một điếu Trung Hoa trong bao thuốc đặt trên bàn, nhìn Ngô Ái Quân nói:
- Giám đốc Ngô, thật không ngờ, chúng ta gặp mặt một lần nữa lại là trong trường hợp như vậy, hút một điếu chứ?
- Trần Nhạc? Cục trường Trần? Các anh đây là đang làm gì? Bắt giam tôi? Tôi nói cho anh biết, tôi là đại biểu Hội đồng nhân dân thành phố, muốn bắt tôi trước tiên phải đưa ra đơn xin với hội nghị thường vụ Hội đồng nhân dân thành phố, hủy bỏ tư cách đại biểu Hội đồng nhân dân của tôi mới được. Bây giờ, biết điều thì thả tôi ra, tôi sẽ không truy cứu. Nếu không, các anh cứ đợi tôi khiếu nại lên Sở Công an tỉnh, Ủy ban Kỷ luật tỉnh và Hội đồng nhân dân tỉnh đi.
Giờ phút này Ngô Ái Quân cũng tỉnh táo lại rồi. Lúc mới đầu, một đám người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283117/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.