Lời nói của Phạm Thường Thắng khiến Nhiếp Chấn Bang khá bất ngờ, trong lòng suy nghĩ một hồi, Phạm Thường Thắng khách khí như vậy, thái độ này rõ ràng là không bình thường, nhưng bề ngoài tiếng nói vẫn tỏ ra không chút thay đổi:
- Bí thư Phạm khách khí quá rồi, giữa chúng ta còn điều gì không thể nói sao? Có chuyện gì ngài cứ nói, chỉ cần là việc tôi có thể làm được thì tuyệt đối sẽ cố gắng hết mình.
Những lời này của Nhiếp Chấn Bang khiến trong lòng Phạm Thường Thắng thấy rất khinh bỉ, chỉ nói không thì ai không biết nói nhưng đến khi nào, nếu thật sự Nhiếp Chấn Bang như vậy, trừ phi là mặt trời mọc đằng Tây. Nếu thật phối hợp, chuyện Nhâm Dũng – cháu trai tao đang đảm nhiệm, sao lại bị mày cưỡng ép phân chia hết quyền lực tài chính, công ty của con gái tao cũng bị mày nắm được điểm yếu, nhưng ngoài mặt thì sắc mặt Phạm Thường Thắng trước sau vẫn rất bình ổn.
So sánh với tiền đồ quan chức thì những thứ này đều là việc nhỏ không đáng kể.
Trong tình hình chung, Phạm Thường Thắng cũng sẽ không dại dột làm những việc phá hoại, ly gián, cho nên mặc dù trong bụng vẫn rất căm giận Nhiếp Chấn Bang nhưng ngoài mặt vẫn tỏ thái độ hòa thuận nhẫn nhịn.
- Chủ tịch Nhiếp, kỳ thật đây cũng như là việc công, tuy nhiên suy xét cho cùng thì dù sao đây cũng là chuyện của bộ phận chính quyền. Tôi mặc dù là Bí thư Thành ủy, là nhân vật số 1, nhưng vẫn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283015/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.