Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang cũng không hề đáp lại. Hoàng Húc Dương cũng biết đường ngậm miệng lại. Thân là một thư ký, ngoại trừ làm tốt chức trách về công tác thư ký của mình, đồng thời còn phải làm được tai mắt cho lãnh đạo. Có những lời lãnh đạo khó nói ra, lại cần phải thay mặt đưa ra thông báo, những chuyện như vậy chính là chức trách của mình. Ngày bình thường, thư ký phải có năng lực quan sát, nghe ngóng bốn phương tám hướng xung quanh. Thành ủy và Ủy ban nhân dân nói lớn cũng không phải là lớn, nhỏ cũng không quá nhỏ, trong thể chế chính trị, chưa bao giờ có cái gì gọi là bí mật thật sự, một chuyện thường thường cũng rất nhanh truyền ra khắp thành phố, mà người làm thư ký nhất định phải tìm ra manh mối trong những thông tin hỗn tạp này, tạo ra tin tức để truyền đạt lại cho lãnh đạo. Còn về chuyện lãnh đạo xử lý như thế nào thì lại là chuyện của lãnh đạo rồi.
- Chủ tịch, tôi ra ngoài trước.
Hoàng Húc Dương giờ đây đã nắm rất chắc những tinh túy trong công tác làm thư ký.
Có phản ứng là chuyện bình thường, chỉ là viết đơn thư kháng nghị sao? Xem ra những than phiên thế này không phải quá lơn. Khóe miệng Nhiếp Chấn Bang hơi vểnh lên, trong lòng rơi vào trầm tư.
Chỉ là quy định tiếp đãi công vụ, đã khiến cho nhiều người phản đối như vậy, có thể tưởng tượng ra nếu phương án kia thật sự được đưa vào thực hiện sẽ xảy ra chuyện gì. Chỉ e những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283009/chuong-418.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.