- Chủ tịch, trà của ngài.
Hoàng Húc Dương đi vào văn phòng, đặt bộ tách trà tử sa của Nhiếp Chấn Bang lên trên bàn, sau đó đứng bên cạnh.
Với biểu hiện kỳ lạ này của Hoàng Húc Dương, khiến Nhiếp Chấn Bang có chút tò mò đứng dậy. Sau khi đi thành phố Diên Lăng thị sát trở về, các hạng mục hoạt động của thành phố Lương Khê cũng đều đã đi vào quỹ đạo, kinh tế của Lương Khê đã làm tốt thì đến khi dù không có mình trực tiếp chỉ đạo cũng sẽ tự theo hướng đó mà phát triển lên. Vị trí của thành phố Lương Khê có ưu thế, đây là điểm mà bất kỳ địa phường nào cũng không thể so sánh được, dùng lời của Nhiếp Chấn Bang nói thì cho dù là heo đảm nhiệm chức Chủ tịch, thực hiện phát triển kinh tế ở thành phố Lương Khê cũng có thể làm được, chẳng qua là khác nhau về tốc độ phát triển mà thôi.
- Húc Dương, còn có chuyện gì sao?
Nhiếp Chấn Bang hiếu kì hỏi.
Giờ đây, quan hệ giữa hai người so với thời điểm khi vừa nhận chức thư ký của mình, Hoàng Húc Dương đã thay đổi không ít, hiện giờ trong lời nói và cử chỉ của Hoàng Húc Dương đã có thêm một dáng điệu thong dong, tự tin, đây là do sự thay đổi đem lại.
Nghe Nhiếp Chấn Bang hoi, Hoàng Húc Dương cũng hơi chần chừ một chút, sau cùng mới nói:
- Chủ tịch, nghe nói gần đây ở bên Quỹ Thành đã xuất hiện không ít dự án xảy ra hiện tượng sử dụng bạo lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283006/chuong-421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.