Nhìn dãy số hiện lên trên màn hình điện thoại, tâm trạng của Nhiếp Chấn Bang không khỏi bị kích động, là điện thoại từ thủ đô.
Nhiếp Chấn Bang ngay lập tức bác bỏ suy nghĩ là do người nhà gọi tới, vì người thân tìm mình hoàn toàn có thể thông qua điện thoại di động cá nhân, không cần phải đi theo trình tự chính quy như thế này.
Nhấc ống điện thoại lên, vừa chuẩn bị lên tiếng thì từ đầu dây bên kia đã có một giọng nói cất tiếng:
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang đấy à? Tôi là Đồng Thế An, Phó cục trưởng cục thư ký, văn phòng Quốc vụ viện đây, căn cứ vào chỉ đạo của lãnh đạo cấp trên, đặc biệt bảo tôi thông báo với đồng chí, nhất định chin giờ sáng ngày 17 tháng 6 này, đến văn phòng Quốc vụ viện báo cáo.
Nhìn qua chiếc đồng hồ trên tay, hôm nay đã là chiều ngày 15 tháng 6, điều này ý nói mình bắt buộc trong ngày mai phải quay về thủ đô ngay. Chuyện gì mà khẩn cấp như vậy nhỉ? Nhiếp Chấn Bang rơi vào trầm tư.
Đối diện, Đồng Thế An có lẽ cảm thấy sự nghi hoặc của Nhiếp Chấn Bang, lập tức lên tiếng giải thích:
- Chuyện gì đi nữa thì cậu cũng đừng đoán bừa, cứ sang bên đấy rồi nói sau, đến lức đó cậu trực tiếp đi tìm chủ nhiệm Trương báo cáo. Ngoài ra chúng ta đã chào hỏi qua Tỉnh ủy Giang Bắc rồi, trong khoảng thời gian này cậu coi như bị tạm thời điều đi hay vẫn ở lại Giang Bắc, mau chuẩn bị đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283000/chuong-425.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.