Muốn đi gặp Bí thư Mộc, người mà Nhiếp Chấn Bang cũng rất coi trọng. Trung ương Đoàn là nơi đầu tiên mình bắt đầu công tác, Bí thư Mộc lại là lãnh đạo trực tiếp đầu tiên, trong thể chế chính trị, sự dạy bảo này chẳng khác nào như bài học lập nghiệp vỡ lòng từ ân sư.
Đương nhiên hai điều này nhất định khác nhau, không phải người nào cũng có thể đặt quan hệ với Bí thư Mộc, Bí thư Mộc là một quan lớn cấp tỉnh bộ, cũng không phải ai cũng biết.
Nhiếp Chấn Bang thì khác, từng là học viên của học viện chính trị thanh niên, đã để lại một ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với Bí thư Mộc, đây được coi như nơi ở vốn dĩ của Nhiếp Chấn Bang, cho nên mới có tư cách tới nơi này thăm hỏi.
Nhưng để đi thăm hỏi thì quà tặng là thứ ắt không thể thiếu, người dân quan trọng nhất chính là lễ nghĩa liêm sỉ, có qua có lại mới toại lòng nhau, lễ nghĩa đi trước, những câu từ này đã có thể chứng minh được TQ là một quốc gia rất chú ý lễ nghi.
Tay không tới nhà khẳng định là không được, sẽ cho rằng người này có thái độ khinh người, nhưng để chọn được quà tặng cũng làm khó Nhiếp Chấn Bang. Rượu thuốc? Cho dù là loại cao cấp nhất, với bản lĩnh của Bí thư Mộc thì kiếm được cũng không phải chuyện gì khó khăn. Hơn nữa, tặng cái đó thì cũng ‘tục’ quá.
Đồ trang sức? Châu báu giá trị? Ý niệm này vừa lóe lên trong đầu, Nhiếp Chấn Bang lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282969/chuong-433.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.