- Chủ tịch thành phố Nhiếp, chờ một chút.
Ngay lúc Nhiếp Chấn Bang vừa ra lệnh dỡ bỏ, đột nhiên một tiếng hô vang từ bên ngoài, Lý Quốc Hoa cùng thư ký và một vài lãnh đạo Quỹ ThànhQuỹ Thành từ bên ngoài đi vào.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, trên mặt Lý Quốc Hoa có vẻ xấu hổ, tên tiểu tử Chu Thần này thật sự quá sơ suất rồi, những chuyện bỉ ổi như vậy mà cũng làm ra được, chỉ vì một chút lợi nhỏ đã làm ô nhục tới danh con cháu quý tộc.
Nhưng lúc này Lý Quốc Hoa cũng không thể không cứu Chu Thần, bởi vì Chu Thần là con cháu thân tín nhất của Lý Quốc Hoa, nếu đến Chu Thần cũng không cứu, tin này mà truyền ra thì những người trong gia tộc ở thủ đô sẽ còn theo hắn sao? Vậy nên không thể không cứu, vì điều này nên Lý Quốc Hoa cũng kiên trì đến cùng.
- À, là Phó chủ tịch Lý Quốc Hoa đấy ư, ngài có chuyện gì sao? Bên này tôi đang chợt có linh cảm, cố ý tới kiểm tra một chút nhưng thật không ngờ lại phát hiện ra Chu thị có lén ăn bớt công trình công. Có chuyện gì thì chờ tôi xử lý xong bên này rồi nói sau.
Nhiếp Chấn Bang quay đầu cười nhạt một tiếng rồi nói.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng cố ý giả khờ, mục đích của Lý Quốc Hoa đương nhiên anh biết rõ, nhưng lúc này giả khờ là để Lý Quốc Hoa không thể biện hộ được bất kỳ điều gì.
Tiếng nói vừa dứt, mặt Lý Quốc Hoa cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282959/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.