Ninh Thủ Thường mở miệng. Điều này vốn đã nằm trong dự liệu. Ninh Thủ Thường có cơ duyên, sau khi làm tới chức Chủ tịch tỉnh, không may là không thể dựa vào nhà họ Nhiếp được nữa. Thật không ngờ, lão gia nhà họ Nhiếp lại đi như vậy. Chuyện này đã trở thành một chuyện cười trong chốn quan trường ở Giang Bắc.
Thế nhưng Ninh Thủ Thường lại vẫn thừa nhận thân phận nhà họ Nhiếp của mình, không ít lần cũng được sự giúp đỡ của nhà họ Nhiếp. Tính cách này cũng đã giành được thiện cảm của không ít người. Ít nhất, hợp tác với loại người như Ninh Thủ Thường cũng không lo bị bán đứng.
Thẩm Ngôn Thạc thản nhiên, nhìn Ninh Thủ Thường một cái, mỉm cười nói:
- Chủ tịch Thủ Thường có ý kiến gì muốn bổ sung sao?
Câu nói rất khéo léo, về cơ bản chẳng khác gì là hỏi cho có. Bởi vì, trước khi Thẩm Ngôn Thạc nói chính là vấn đề đề cử Nhiếp Chấn Bang đi học ở Trường Đảng trung ương. Chuyện này Ninh Thủ Thường cũng không thể nào có ý kiến gì được, ý tứ cũng rõ ràng là có phần cảnh cáo.
Ninh Thủ Thường cười khổ một tiếng. Chuyện lần này, trong lòng Ninh Thủ Thường cũng rất căm tức. Lá gan của Nhiếp Chấn Bang thật sự là quá lớn, coi trời bằng vung khi đụng vào nhà họ Lý. Cho dù là khi lão gia tử còn sống cũng phải suy xét rất cẩn thận. Nhiếp Chấn Bang nói làm là làm ngay, hơn nữa còn không thông báo với mình một tiếng để mình có thể chuẩn bị tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282938/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.