Nước của Vọng Hải rất sâu, đây là điều Nhiếp Chấn Bang đã sớm có dự liệu, nếu không thì, người không vô duyên vô cớ mà hao tâm tổn sức như vậy, muốn thuyết phục Thầm Ngôn Thạch, đây không phải là việc dễ dàng.
Trên thế giới này, không có tình yêu vô duyên vô cớ, cũng không có hận thù vô duyên vô cớ, nhất là đi tới vị trí Kiều Dịch Nhân này. Không có mục đích, sẽ ra tay? Rất rõ ràng, đây không phải là truyện cổ tích Guilian, cũng không phải là kiểu ông già tóc bọc xuất hiện thần bí.
Tổng hợp những việc này, lại thêm trong ký ức của mình có liên quan rộng tới Á Hải An. Trước đây chưa từng có, ở đây, đã không phải là nhất phái nhất hệ mà là liên lụy đến rất nhiều mối quan hệ mắc nối có thế lực.
Gật gật đầu, Nhiếp Chấn Bang có vẻ rất khiêm tốn:
- Bố, con biết một chút, nhưng vẫn là không rõ lắm. Gia Dân và Cao Vệ đi Vọng Hải có liên quan gì đến việc này?
Ở trước mặt cha vợ, khiêm tốn vẫn là nên khiêm tốn.
Không cần nói cái gì làm thỏa mãn tâm tư bồi dưỡng giáo dục của cha vợ. Từ sự việc này mà nói, kinh nghiệm và đầu óc chính trị của Dương Thắng Lợi đáng để cho mình học hỏi. Sự từng trải vẫn là giới hạn rồi.
Nghe tin vỉa hè và sự thật đi vào con đường làm quan, vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Hiện nay, Nhiếp Chấn Bang chính là đang rèn luyện. Cái gọi là thanh bảo kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282929/chuong-456.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.