- Bí thư Thạch, xin chào. Tôi là Nhiếp Chấn Bang. Sau này công việc ở thành phố Vọng Hải có chỗ nào không đúng, không phù hợp mong ngài phê bình chỉ ra chỗ sai.
Nhiếp Chấn Bang lúc này chủ động tiếp đón.
Dáng người thẳng tắp, cả người lộ ra thần thái mạnh mẽ. Kiểu phong thái này làm cho khí tràng của Nhiếp Chấn Bang rất đủ. Lúc này, tình cảnh khá lúng túng, phương pháp hóa giải chính là tự mình chủ động đi lên.
Nghe những lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Thạch Nghị Vũ quay đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang một cái, cũng không có đưa tay ra, chỉ gật đầu thăm hỏi một chút, nói:
- Đồng chí Tiểu Nhiếp, không tồi, không tồi. Xem ra còn có chuyện giống như vậy.
Câu này, Thạch Nghị Vũ nói lên mặt hết sức. Trong lời nói, trong lúc vô hình đã đưa Nhiếp Chấn Bang xuống làm hậu bối, hoàn toàn không phải cùng đẳng cấp.
Khi đoàn người đến gần lễ đường Thành ủy, Thạch Nghị Vũ lúc này lại cùng Tôn Vũ Châu đứng lên trên bục chủ tịch. Chi tiết này lại thể hiện sự kiêu ngạo và lên mặt của Thạch Nghị Vũ. Bất kể như thế nào, cho dù bản thân ông là cán bộ cấp thứ trưởng, cũng là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Phúc Kiến, còn treo tấm biển phó bí thư Tỉnh ủy, nhưng làm quan đến mức độ này, lẽ nào thật sự không hiểu phó bí thư Tỉnh ủy chỉ là cùng cấp với các ủy viên thường vụ Tỉnh ủy khác?
Mà Tôn Vũ Châu dù gì cũng là ủy viên thường vụ đích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282921/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.