Nói xong, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói với Cao Vệ:
- Vệ Tử, cậu có cách liên lạc với anh Dân nhà cậu chứ. Chút nữa cậu liên lạc với anh ý một chút, tám giờ tối nay chúng ta tụ họp một bữa.
Sau khi hẹn xong thời gian với Cao Vệ, sau khi Cao Vệ rời đi không đến một phút đồng hồ, phía sau liền vang lên tiếng gọi:
- Chủ tịch thành phố, Chủ tịch thành phố Nhiếp, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi.
Người vừa đến thay đổi lời nói, dáng vẻ còn đang thở hổn hển, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn người đàn ông ước chừng 45 tuổi, tóc được vuốt lệch về một bên, chải chuốt khá tỉ mỉ. Thân mang áo sơ mi trắng, còn đeo một chiếc ca vát màu đỏ, giày da đen đã được lau bóng loáng. Đây có vẻ là một người vô cùng chú ý tới hình thức.
Nhìn thấy dáng vẻ của Nhiếp Chấn Bang có chút nghi hoặc, người đàn ông lập tức cười nói:
- Chủ tịch thành phố Nhiếp, tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi là Trưởng ban thư ký UBND thành phố An Quốc Vũ. Chủ tịch thành phố Nhiếp, việc sắp xếp nơi dừng chân, phòng nghỉ của ngài bởi vì còn đang trong thời gian bài trí nên tạm thời tôi sẽ giúp ngài sắp xếp nghỉ bên nhà khách Thành ủy, tôi đưa ngài đi xem phòng nghỉ, ngài thấy sao?
Nhà khách Thành ủy Vọng Hải nằm đối diện với khách sạn Vọng Hải, cách nhau không đến 500m, có thể coi như đối diện ngay với Thành ủy và UBND thành phố.
Phòng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282918/chuong-462.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.