Nhiếp Chấn Bang được cái là cứ thấy cái mình có hứng thú là lại can thiệp vào, biểu hiện lúc này của Triệu Hải Ninh cũng khiến Nhiếp Chấn Bang có chút như được thưởng thức, người như vậy đáng để bồi dưỡng.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đi tới, Triệu Hải Ninh vốn đang chuẩn bị gọi đồng nghiệp và xe tải qua di chuyển hai chiếc xe dừng lại công việc đang làm, hỏi:
- Anh có chuyện gì sao?
Nơi Nhiếp Chấn Bang đứng, tự nhiên sản sinh ra một loại khí thế, điều này khiến Triệu Hải Ninh cũng không dám thất lễ gì, nói chuyện rất khách khí.
- Cảnh sát Triệu, vừa rồi tôi cũng chứng kiến toàn bộ sự việc, hai vị kia, một là con cháu của tập đoàn, một vị là công tử của Phó Chủ tịch thành phố Triệu, lẽ nào cậu không sợ bị trả thù sao?
Nhiếp Chấn Bang cười hỏi.
Những lời này cũng khiến nét mặt của Triệu Hải Ninh có chút khó coi, sau một hồi trầm mặc, Triệu Hải Ninh gật đầu nói:
- Cũng sợ, công việc này vốn dĩ làm đã không dễ dàng, cha tôi cũng đã cầu xin ông bà nội tôi không ít tôi mới có thể vào đơn vị làm việc. Nhưng có những chuyện nếu vì sợ mà không làm, tôi nghĩ sẽ lương tâm tôi sẽ bứt dứt.
Câu trả lời của Triệu Hải Ninh khiến Nhiếp Chấn Bang rất vừa lòng, dường như từ trong ánh mắt bất đắc dĩ của Triệu Hải Ninh giờ phút này cũng thấy được bóng dáng của mình. Lập tức mỉm cười vỗ vỗ bả vai Triệu Hải Ninh, lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282915/chuong-464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.