Nghe Nhiếp Chấn Bang nói dì Trương cũng không dám chậm trễ, tuy rằng dì Trương rất thật thà, không muốn “Đi cửa sau”, nhưng vẫn muốn giúp con trai có thể có cơ hội thanh minh, dù sao tấm lòng của người làm cha mẹ luôn hy vọng con mình được sống tốt hơn.
Dì Trương lập tức gọi cho Phương Ba nói:
- Ba Ba, con đang làm gì đó? Mau ra khu nhà ở Thành ủy, Chủ tịch thành phố Nhiếp muốn gặp con.
Phương Ba định nói thì điện thoại ngắt luôn, cậu có chút ngạc nhiên, cậu biết mẹ mình làm giúp việc ở trong nhà Chủ tịch thành phố Nhiếp, mặc dù trong lòng rất không thích việc mẹ đi làm công việc hầu hạ người khác này.
Nhưng, Phương Ba cũng không phải loại người bảo thủ, thời đại này năng lực không phải là thứ quan trọng nhất, cho dù mình có năng lực thế nào nhưng không có cơ hội thể hiện khả năng cũng không được. Việc sau khi mẹ đến đó làm việc, mình lại có thể vào Cục Thu hút đầu tư, làm cho Phương Ba hiểu thêm rất nhiều.
Lúc này nghe mẹ nói vậy, Phương Ba không dám chậm trễ, lập tức cầm cặp công văn của mình đi ra ngoài.
Ngồi taxi từ Đồng Bình khu đến khu nhà ở của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố, đi qua cầu lớn Vọng Hải sang đảo Vọng Hải mất khoảng hai mươi phút.
Nhiếp Chấn Bang đang ngồi ăn hoa quả và xem sách Triết học kinh tế, khoảng nửa giờ sau ngoài cửa có tiếng chuông, dì Trương vừa nghe thấy lập tức đứng lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282773/chuong-530.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.