Đoàn người Chủ tịch Kiều đương nhiên là không cần Nhiếp Chấn Bang đến sắp xếp, phía văn phòng Phúc Kiến tại thủ đô cũng có tài sản ở Bắc Kinh. Cao ốc Phúc Kiến chính là nơi đặt văn phòng của tỉnh Phúc Kiến.
Sau khi đưa đoàn người của Chủ tịch Kiều đến đây, Nhiếp Chấn Bang liền cáo từ. Lúc này, Chủ tịch Kiều giao cho mình nhiệm vụ quan trọng như vậy, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên là rất thương tâm. Tiên vào được một tầng của cấp bộ tỉnh, bất kể là cấp bộ trưởng hay là thứ trưởng, Nhiếp Chấn Bang đều cần phải quen biết với một số người ngang cấp bậc. Làm phó Bí thư thành phố Vọng Hải, Chủ tịch thành phố, Nhiếp Chấn Bang lúc nào cũng có khả năng phải đến tỉnh khác để bàn chuyện với lãnh đạo các tỉnh khác.
Đây cũng là một điểm lỗ hổng lớn trong tổ chức của Nhiếp Chấn Bang. Bản thân còn quá trẻ, 30 tuổi đã là lãnh đạo cấp thứ trưởng. Các cấp dưới trong tổ chức, tuổi tác đều không kém Nhiếp Chấn Bang. Không phải ai cũng có thể lên từng bước giống như Nhiếp Chấn Bang. Để có thể thăng chức nhanh như vậy, một mặt, sau lưng Nhiếp Chấn Bang có lãnh đạo và chỗ dựa vững chắc ủng hộ. Mặt khác, bản thân Nhiếp Chấn Bang cũng tự tạo ra rất nhiều thành tích, đây cũng là lợi thế để thăng tiến.
Nhưng những người khác thì không được như Nhiếp Chấn Bang. Ví dụ như Dịch Quân, Trần Nhạc, còn có mấy người Phượng Kiều, có thể đạt tới cấp sở đã coi như là cán bộ rất trẻ tuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282751/chuong-543.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.