Ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang lại khiến cho Giang Nhược Hiên có chút gì đó thất vọng xem lẫn că sự hiểu lầm. Mọi người đều nói chủ tịch Nhiếp Chấn Bang là một cán bộ lý tưởng, gương mẫu nhưng bây giờ xem ra chỉ có vậy thôi, vẫn thuộc loại đàn ông phàm phu tục tử, thấy con gái nhà người ta là lại dán mắt vào.
Giang Nhược Hiên lẩm bẩm một hồi rồi lại giơ microphone lên hỏi lại lần nữa:
- Chủ tịch Nhiếp, ngài có thể phát biểu vài lời được không?
Lúc này đây, Nhiếp Chấn Bang đã lấy lại được tinh thần, đối với cô phóng viên của đài truyền hình thành phố Vọng Hải này, Nhiếp Chấn Bang một chút ý đồ cũng không có. Việc Lý Lệ Tuyết ra nước ngoài là một đả kích quá lớn với Nhiếp Chấn Bang. Về phương diện này, từ trước tới giờ họ Nhiếp luôn rất thận trọng.
Nếu như bản thân thực sự có nhu cầu, thì ở thành phố Tân Lê với Nghiêm Phượng Kiều chẳng phải là quá dễ dàng hay sao. Ở thành phố Lương Khê bản thân càng phải nỗ lực xây dựng một hình tượng lạnh lùng, không màng đến nữ nhi.
Nhưng vào thời điểm hiện tại, Nhiếp Chấn Bang lại không có suy nghĩ đó. Đối với Giang Nhược Hiên đó không chỉ là sự hiếu kì mà còn là sự yêu thích.
Mới hơn 20 tuổi mà có thể đảm nhiệm được chức vụ quan trọng như vậy của đài truyền hình thành phố Vọng Hải. Kiểu người như thế này, Nhiếp chấn Bang không phải là chưa từng gặp qua. Trong trường hợp này ban tuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2282743/chuong-547.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.