Bùi Vân Khiêm kéo tay Thẩm Xu, ánh mắt bất đắc dĩ dừng trên mặt nàng, “Bí mật gì thế?”
Tiểu cô nương say rượu, sắc mặt đỏ bừng, nàng ghé sát vào mặt Bùi Vân Khiêm, tay ôm cổ hắn, chậm rãi tới bên tai hắn nhẹ giọng nói.
“Tướng quân, trước kia ta từng hôn trộm chàng một lần đó.
”
Bùi Vân Khiêm cong môi nhìn nàng, “Khi nào?”
Thẩm Xu cử động, suy nghĩ một lát rồi mở miệng, “Lần tướng quân cứu ta bị thương.
”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm nhướn mày, “Thế sao?”
Nói rồi, đáy mắt hắn mang theo ý cười, tuỳ ý nói, “Thì ra công chúa đã có ý đồ với bổn tướng quân từ sớm như vậy rồi?”
Đôi tay Thẩm Xu ôm lấy cổ Bùi Vân Khiêm, đầu chôn ở n.g.ự.c hắn, mặt đã sớm đỏ bừng.
Một lát sau, Bùi Vân Khiêm cúi đầu chậm rãi tới gần Thẩm Xu, một tay nắm cằm nàng, một tay ôm eo nàng, tầm mắt chậm rãi dừng trên mặt Thẩm Xu, “Vậy công chúa có muốn thử lại lần nữa không?”
Thẩm Xu chớp mắt nhìn hắn, khoé môi cong cong, sau đó, nàng đưa tay ôm lấy cổ Bùi Vân Khiêm, từ từ tiến lại gần.
Cảm xúc mềm mại ấm áp dừng trên môi hắn, thân mình Bùi Vân Khiêm cứng đờ, tay đặt trên eo Thẩm Xu cũng không tự giác mà siết c.h.ặ.t.
Hắn cụp mắt.
Tiểu cô nương nhẹ nhàng c.ắ.n bờ môi của hắn, động tác trúc trắc vụng về, hương rượu nhàn nhạt thông qua môi răng hoà trộn với hơi thở của Bùi Vân Khiêm.
Rượu chưa thấm môi, nhưng trái tim lại nóng bừng.
Bùi Vân Khiêm không động đậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5301414/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.