Bùi Vân Khiêm nhướng mày, cười khẽ một tiếng: “Phòng ngủ của bổn tướng quân mà không thể về được sao?”
“Vậy vừa rồi ta gọi người nửa ngày trời, rõ ràng tướng quân ở trong thư phòng mà lại không đáp lời ta?”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm ngước mắt nhìn Thẩm Xu một cái, cố ý nói, “Công chúa gọi Lâm Lãng chứ đâu phải bổn tướng quân.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm dừng một chút, đáy mắt xẹt qua ý cười, không chút để ý thu hồi tầm mắt nói, “Công chúa sợ cái gì chứ? Làm chuyện gì trái với lương tâm sợ bị bổn tướng quân biết sao?”
Thẩm Xu nhíu mày, “Bổn cung có thể làm ra chuyện gì trái với lương tâm được chứ?”
Nghe vậy, ý cười trong mắt Bùi Vân Khiêm không hề giảm bớt, ánh mắt tuỳ ý dừng trên mặt Thẩm Xu, nhướn mày nói, “Thế sao?”
Nói rồi, hắn đưa tay cầm quyển sách trên bàn lên, đứng dậy từng bước tới gần Thẩm Xu, “Vậy công chúa nói bổn tướng quân xem, đây là cái gì?”
Vẻ mặt Thẩm Xu nháy mắt như sắp nhỏ m.á.u, vậy mà Lâm Lãng không vào trong mang thứ này đi tiêu huỷ, còn bị Bùi Vân Khiêm bắt gặp, chuyện này thật sự rất mất mặt.
Ánh mắt nóng bỏng của Bùi Vân Khiêm từng bước tới gần, Thẩm Xu cúi đầu, tưởng tượng tới thứ hắn cầm trên tay thôi là nàng hận không thể tìm lỗ đất chui xuống.
Thấy Thẩm Xu xấu hổ không dám ngẩng đầu, khoé miệng Bùi Vân Khiêm không tự chủ cười lên vui vẻ, hắn cũng không tính buông tha cho nàng.
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5300180/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.