Thấy thế, Bùi Vân Khiêm nhíu mày, vẻ mặt tức giận, bày nhiều đá như vậy còn chưa đủ, còn ăn nho lạnh nữa, không cần cơ thể này nữa rồi sao? Bùi Vân Khiêm trầm mặt cởi bỏ áo choàng, cúi người khoác lên vai Thẩm Xu, trầm giọng nói, “Đã nói với nàng bao nhiêu lần rồi, đá lạnh không thể để nhiều quá, cũng không được ăn quá nhiều nho lạnh.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm ngước mắt nhìn một mâm nho chỉ còn lại gần nửa, lại nói tiếp, “Hôm nay nàng được lắm, lại còn gấp đôi số đá với cả số nho.
”
Trên mặt Bùi Vân Khiêm không hề có ý nói giỡn, hoàn toàn đã nổi giận, “Nàng coi lời bổn tướng quân nói là gió thoảng bên tai đúng không?”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm đưa tay không nặng không nhẹ nhéo một cái trên da mặt mềm mại của Thẩm Xu.
“Tướng quân!”
Vốn dĩ Thẩm Xu đã nóng bức khó chịu, bất mãn muốn tránh thoát khỏi áo choàng của hắn, nhưng cánh tay lại không thoát khỏi đùi, hai tay Bùi Vân Khiêm đã mạnh mẽ buộc c.h.ặ.t đai lưng áo choàng cho nàng.
“Nếu còn động nữa, sau này đá đều đổi thành lá bạc hà hết.
”
Giọng nói Bùi Vân Khiêm trầm thấp chậm rãi vang lên bên tai nàng, mang theo uy h**p nhàn nhạt.
Lời còn chưa nói hết, Thẩm Xu đã thành thật khoác áo choàng Bùi Vân Khiêm cố chấp mặc cho mình, trời nóng như vậy còn không cho nàng phơi đá, không bằng trực tiếp lấy mạng nàng luôn cho rồi, nàng không cần lá bạc hà đâu.
Thẩm Xu ngồi thẳng người, vẻ mặt không hề tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5296527/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.