Một lát sau, màn xe bị người bên trong xốc lên.
“Xảy ra chuyện gì rồi?” Một phu nhân xinh đẹp ôn hoà lên tiếng.
Lúc này xa phu mới thu lại cái roi da, xoay người cung kính nói với nữ nhân trên xe ngựa, “Phu nhân, là một tên ăn mày chắn đường trước xe ngựa thôi ạ, phu nhân yên tâm, thuộc hạ sẽ đuổi nó đi, tuyệt đối không làm chậm trễ chuyện lớn của phu nhân.
”
Không đợi phu nhân xinh đẹp trong xe nói chuyện, một tiểu cô nương đã thò đầu ra ngoài, “Mẫu phi, tiểu ca ca kia thật là đáng thương.
”
Nghe vậy, phu nhân xinh đẹp ngẩng đầu nhìn về phía trước một cái, lại hỏi, “Phía trước chính là lãnh thổ Dương Châu?”
Xa phu khom người, “Vâng vâng vâng, gần đây trong thành mất mùa, chắc là chạy từ bên trong đó ra, nhưng mà phu nhân yên tâm, thuộc hạ sẽ vòng qua Dương Châu, tuyệt đối không để nạn dân trong thành quấy nhiễu phu nhân và tiểu thư.
”
Nghe vậy, tiểu cô nương kinh hô, “Nạn đói? Vậy chẳng phải là không có cơm ăn sao? Cũng không có bánh trôi đường phèn, thịt cuốn phù dung, chè hạt sen, bánh hoa quế ạ?”
Không đợi phu nhân nói chuyện, tiểu cô nương đã lôi kéo tay bà năn nỉ, “Mẫu phi, tiểu ca ca kia quá đáng thương, chúng ta cho huynh ấy chút đồ ăn đi mà.
”
Nghe vậy, sắc mặt xa phu thay đổi, “Công…”
Dừng một chút, hắn ta ý thức được không đúng nhanh ch.óng sửa miệng, “Tiểu thư, không được đâu, chúng ta còn phải đi đường mấy ngày nữa!”
“Sao lại không được? Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5289371/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.