Ánh mắt Bùi Vân Khiêm không chút để ý quét qua cửa lớn Ngự Thư Phòng, nhàn nhạt nói, “Không sao, cùng lắm cũng chỉ đi mất ba đến năm ngày, ngươi để ý mọi chuyện trong phủ là được.
Chờ lúc Bùi Vân Khiêm mang theo Tần Tuần hồi phủ cũng đã qua giờ Tý, Bùi Vân Khiêm vừa mới vòng qua hành lang dài, xa xa vẫn thấy phòng ngủ sáng đèn.
Hắn nhíu mày, bước chân cũng dần nhanh hơn.
Bùi Vân Khiêm vừa đẩy cửa bước vào, quả nhiên, một tay tiểu cô nương đang chống trên mặt bàn chờ hắn trở về.
Bùi Vân Khiêm lạnh mặt đóng cửa phòng, trên mặt mang theo ý chỉ trích rõ ràng nhưng giọng nói lại vô cùng thương tiếc, “Đã trễ thế này rồi sao còn chưa ngủ?”
Thẩm Xu bò dậy khỏi mặt bàn, nàng ngồi thẳng người khẽ nói, “Chờ tướng quân trở về đó.
”
Nghe vậy, vẻ mặt Bùi Vân Khiêm rõ ràng dịu dàng hơn rất nhiều, hắn đưa tay kéo Thẩm Xu khỏi ghế, khẽ nói, “Ta cò một chuyện muốn nói với nàng.
”
Thẩm Xu lên tiếng đi theo Bùi Vân Khiêm, “Trong cung có chuyện gì rồi sao?”
“Không phải chuyện trong cung, là Thục Trung xảy ra động đất, ta phụng mệnh phải đi cứu tế.
”
Nghe vậy, Thẩm Xu ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Vân Khiêm, bắt lấy ống tay áo hắn, ngón tay không tự giác siết c.h.ặ.t, nàng thấp giọng nói, “Phải đi bao lâu?”
Trên mặt Bùi Vân Khiêm mang theo ý cười, đỡ Thẩm Xu ngồi lên giường, “Chậm thì mười ngày, nhanh thì ba tới năm ngày.
”
Không đợi Thẩm Xu trả lời, Bùi Vân Khiêm đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5276924/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.