“Được.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm lấy một miếng mứt quả từ trong túi ra đùa nghịch trên tay, một lát sau hắn ngẩng đầu lên, nhướn mày nói, “Thật sự là ngọt như công chúa nói sao?”
Giờ phút này, Thẩm Xu còn chưa nhìn thấu tâm tư Bùi Vân Khiêm, nghiêm túc gật đầu.
Lúc này, Bùi Vân Khiêm mới chậm rãi thu hồi ánh mắt đưa mứt quả vào miệng thưởng thức.
Giây lát, hắn nhíu mày.
Thấy thế, Thẩm Xu sửng sốt, “Là mứt hoa quả không ngọt sao? Hẳn là không đâu mà, rõ ràng ta…”
Lời nàng còn chưa nói xong, trên môi đột nhiên không kịp phòng bị truyền tới cảm xúc lạnh lẽo, hô hấp bị đoạt mất trong nháy mắt, ngay sau đó cảm giác ẩm ướt đột nhập vào trong khoang miệng còn mang theo vị đắng nhàn nhạt.
Một lát sau, đầu Thẩm Xu ‘ầm’ một tiếng, giống như có vô số pháo hoa nháy mắt nổ tung trong chốc lát.
Bùi Vân Khiêm đưa tay ôm nàng ngồi lên đùi mình, trở tay ôm eo nàng, khẽ nói, “Ngọt hay không ngọt, công chúa tự mình nếm thử là biết.
”
Cánh môi Thẩm Xu vừa mới khẽ nhếch, còn chưa kịp mở miệng đã bị tiếp tục phong bế, nuốt sạch tất cả những lời nàng còn chưa kịp nói.
Hơi thở nặng nề và chậm rãi của Bùi Vân Khiêm chui vào trong tai Thẩm Xu, nàng nghe thấy mà đỏ hết cả mặt, trong lòng cũng không nhịn được mà rung động.
Bàn tay hắn xẹt qua eo nàng, bàn tay khớp xương rõ ràng bò lên sống lưng mang theo vài phần tê dại, giống như ai đó cào nhẹ vào đầu quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5272363/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.