Chu Tước ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Xu, cảm xúc trong mắt phức tạp khó xử.
Mệnh lệnh của Bùi Vân Khiêm là đưa Thẩm Xu tới doanh trướng, nhưng nếu bây giờ nàng ấy đi rồi, lỡ như trên đường Thẩm Xu xảy ra chuyện gì…
Thấy thế, Thẩm Xu nhịn không được nói, “Không sao đâu, ngươi cứ đi đi, dù sao doanh trướng cũng không xa, cũng chỉ còn mấy chục bước nữa thôi mà, huống hồ thủ vệ doanh địa cũng rất nghiêm ngặt, ta sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
”
Chu Tước suy nghĩ kỹ càng nhìn Thẩm Xu, trong lòng cân nhắc hồi lâu mới nói, “Vậy phu nhân cẩn thận, doanh trướng ở ngay phía trước, ngay góc là tới rồi.
”
Thẩm Xu gật đầu dịu dàng nói, “Ta nhớ rồi.
”
“Thuộc hạ cáo lui.
” Nói xong, Chu Tước khom lưng hành lễ rồi xoay người rời đi.
Sau khi Chu Tước đi rồi, Thẩm Xu mới xoay người đi về hướng Chu Tước chỉ cho mình, vừa mới đi vào lối rẽ, nàng đã nghe thấy doanh trướng phía sau truyền tới tiếng vang sột soạt.
Thẩm Xu quay đầu nhìn thoáng qua mà không để ý, bước chân tiếp tục đi.
Nhưng mà, doanh trướng đó lại truyền ra một tiếng cười khẽ khiến bước chân Thẩm Xu dừng lại trong nháy mắt.
Nàng hơi nhíu mày, đờ đẫn xoay người, khó tin nhìn doanh trướng phía sau lưng mình.
Âm thanh này là…
Thẩm Xu bị suy nghĩ của mình doạ sợ, bây giờ đã là đêm khuya, theo lý mà nói người nọ không thể nào xuất hiện ở đây được.
Nghĩ vậy, Thẩm Xu nhịn không được ngẩng đầu nhìn màu cờ trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5267918/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.