Mãi cho tới khi Thẩm Xu sắp không thể thở nổi nữa, Bùi Vân Khiêm mới buông môi nàng ra, khẽ hôn lên khoé môi vừa rồi bị hắn g*m c*n, thấp giọng nỉ non, nhẹ nhàng dỗ dành, “Không có nàng, ta không sống nổi.”
Nghe vậy, trái tim Thẩm Xu mạnh mẽ chấn động.
Sương mù quanh quẩn trong lòng nàng đã lâu cũng tiêu tan tất cả trong một cái chớp mắt.
Hôm nay trong lòng Bùi Vân Khiêm bị d.ụ.c hoả trêu chọc, nhìn đôi môi sưng đỏ của Thẩm Xu hắn không có chút thương tiếc nào cả, ngược lại còn muốn hung ác hôn lên đó tiếp.
Hắn đích xác cũng làm như vậy.
Thẩm Xu vừa mới thở ra hơi lại lần nữa bị Bùi Vân Khiêm kéo vào trong n.g.ự.c, tay nàng nhẹ nhàng đặt trên n.g.ự.c hắn, trên mặt đều là hơi thở ấm áp của Bùi Vân Khiêm mang theo mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.
Một lát sau, động tác của Bùi Vân Khiêm dần dần ngừng lại, hắn càng thêm ý thức được bản thân không thích hợp.
Từ trước tới nay hắn không phải người chú trọng d*c v*ng, chỉ có lúc ở trước mặt Thẩm Xu mới sinh ra vài phần tâm tư, nhưng căng giãn vừa phải, trước giờ đều có chừng mực.
Nhưng hôm nay, hắn phát giác d*c v*ng của bản thân tựa như nặng nề hơn bình thường, chỉ nhìn mặt Thẩm Xu thôi hắn đã không nhịn nổi.
Ngọn lửa trong lòng ngày càng bừng lên, đang ngo ngoe rục rịch ở nơi nào đó chứng tỏ suy đoán của hắn là chính xác.
Hắn sợ là… lúc không cẩn thận đã bị ai đó bỏ t.h.u.ố.c rồi.
Nghĩ vậy, Bùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5265252/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.