Chẳng qua khi đó nàng không có ở đó, hiện giờ biết được cũng chỉ là tin đồn, chỉ là hôm nay biết được kết quả cuộc thi săn thú, hẳn là không phải không có căn cứ.
Thấy Thẩm Xu khá lâu không nói gì, Bùi Vân Khiêm nhướn mày nhìn nàng rồi nhàn nhạt nói, “Không phải nàng muốn cưỡi ngựa sao?”
Thẩm Xu, “?” Bổn cung nói khi nào thế? Vừa định phản bác đã thấy tầm mắt Bùi Vân Khiêm dừng trên người nàng, giống như nếu nàng nói ra nửa câu hắn không thích nghe, ánh mắt hắn sẽ lăng trì nàng ngay vậy.
Khát vọng sống cao cả, Thẩm Xu cứng đờ gật đầu, “Học, ta học, là ta muốn học.
”
Lúc này Bùi Vân Khiêm mới thu hồi ánh mắt g.i.ế.c người của mình, giơ tay nói, “Lại đây, ta đỡ nàng lên ngựa.
”
Thẩm Xu chậm rãi dịch bước đi tới trước mặt con ngựa, Bùi Vân Khiêm đỡ nàng lên trên.
Con ngựa biết có người leo lên lưng mình, Thẩm Xu vừa mới leo lên nó đã cử động khiến nàng sợ hãi nắm lấy dây cương, kinh hô thành tiếng.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm giơ tay giữ lấy con ngựa Thẩm Xu đang cưỡi, sau khi ổn định con ngựa mới nói, “Giữ chắc dây cương, hai chân kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa.
”
Nhưng mà, Thẩm Xu đang ngồi trên lưng ngựa nửa người ghé vào lưng nó, một tay giữ chắc dây cương, một tay khác ôm c.h.ặ.t cổ ngựa.
“Hu hu hu, tướng quân, ta sợ độ cao.
”
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm sửng sốt, trong giây lát, hắn thấp giọng nói, “Đừng giả vờ nửa, ngồi thẳng người.
”
Kỹ thuật cưỡi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5256314/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.