Trước kia săn thú, chỉ cần Bùi Vân Khiêm tham gia kiểu gì cũng đoạt được vị trí thứ nhất, chẳng qua mấy năm trước Bùi Vân Khiêm không tham dự, cũng không biết tại sao năm nay lại tham gia.
Trước kia nghe nói thế t.ử Tĩnh Hà vương là kinh tài tuyệt diễm trăm dặm mới tìm được một, sau này thế t.ử lại theo Tĩnh Hà vương tới Thục Trung rèn luyện, bây giờ tay cầm trọng bay, vừa nhìn đã thấy quả nhiên không thể khinh thường.
Không tới thời gian một chén trà nhỏ, đám thuộc hạ đã đếm xong số con mồi của mọi người, không hề bất ngờ, Bùi Vân Khiêm xếp thứ nhất, số con mồi của Tô Ngự chỉ kém Bùi Vân Khiêm có một con.
Thấy thế, sắc mặt Thẩm Đình dần trở nên âm trầm, hắn giương mắt lạnh lùng nhìn một đám con cháu thế gia phía dưới, đáy mắt cũng hơi đỏ lên.
Đúng là một đám phế vật! Không ngờ Bùi Vân Khiêm lại đạt hạng nhất.
Tuy rằng trong lòng không vui, nhưng trên mặt Thẩm Đình vẫn phải nở nụ cười, “Quả nhiên! Không hổ là Trấn Quốc đại tướng quân của Bắc Lâm ta! Nếu Bùi tướng quân đã đạt được hạng nhất, vậy ngươi muốn trẫm ban thưởng thứ gì?”
Bệ hạ ban thưởng cho ai cũng là thánh ân, nhưng Bùi Vân Khiêm đã tập mãi thành quen, hắn khom người, trên mặt không có chút biểu tình nào dư thừa, giọng nói bình tĩnh như thường, “Đa tạ bệ hạ, ban thưởng thì không cần.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngẩng đầu, “Thần muốn xin phép ngày mai không tham gia săn thú.
”
Bùi Vân Khiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5245948/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.