Lúc hai người tới bãi săn Tây Sơn cũng đã là chuyện của nửa canh giờ sau đó, đám người Bùi Vân Khiêm sắp xếp tới chuẩn bị trước cũng đã làm xong việc ở đây, người trong cung cũng đã dọn dẹp bãi săn sạch sẽ, dựng trại đóng quân.
Bùi Vân Khiêm và Thẩm Xu cưỡi ngựa nhanh hơn, bọn Chu Tước còn chưa tới nơi.
Dọc theo đường đi, đường núi gập ghềnh xóc nảy nhưng ngồi trong lòng Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu không hề cảm nhận được, ngược lại giống như một đường bình thản vững vàng ngồi trên lưng ngựa.
“Tướng quân, chúng ta tới rồi.
”
Bùi Vân Khiêm giương mắt nhìn qua, doanh trường của Thẩm Đình và Phùng Thái hâu đã đâu vào đấy, những người còn lại tay chân bận rộn, hết thảy nhìn qua gió yên sóng lặng.
Nếu như, hắn không ngửi thấy mùi m.á.u tươi nhàn nhạt khi xuyên qua cánh rừng.
Ánh mắt Bùi Vân Khiêm chợt loé, ý cười khoé miệng không rõ, một lát sau, hắn xoay người xuống ngựa vươn tay với Thẩm Xu, “Xuống dưới đi, ta đỡ nàng.
”
Thẩm Xu chần chừ một hồi, thấy không ai chú ý mới gật đầu chậm rãi đặt tay mình lên tay Bùi Vân Khiêm, không đợi nàng nhích người, bàn tay đã bị Bùi Vân Khiêm giữ c.h.ặ.t, hơi dùng lực một chút đã kéo Thẩm Xu từ trên ngựa xuống dưới, vững vàng lọt vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Hô hấp của nàng chững lại, theo bản năng ôm lấy cổ Bùi Vân Khiêm, đây không phải lần đầu hắn ôm nàng, nhưng trước bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm như vậy, Thẩm Xu thật sự rất xấu hổ.
Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5228219/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.