Có lẽ là quán tính quá lớn, ch.óp mũi Thẩm Xu trực tiếp đập vào n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm, nàng đau đớn dùng sức đẩy Bùi Vân Khiêm, ánh mắt bực bội, “Tướng quân làm gì thế?”
Một tay Bùi Vân Khiêm ôm eo nàng, một tay khác khẽ xoa nhẹ ch.óp mũi Thẩm Xu, chậm rãi kéo nàng lại gần, cúi đầu phủ lên vành tai nàng, giọng nói trầm thấp, chỉ nói một chữ.
Trong nháy mắt, đầu óc Thẩm Xu trở nên trống rỗng giống như vô số pháo hoa nổ tung, đồng thời, trên mặt cũng hiện lên vẻ đỏ ửng.
Một lúc lâu sau, Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, nhéo đầu vai hắn nghiến răng nghiến lợi nói, “Bùi Vân Khiêm!”
“Thần đây.”
Giọng nói trầm thấp khàn khàn.
“Ngươi… ngươi…”
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh hắn vừa nói chữ kia ở bên tai là nàng lại tức giận không nói nên lời, trên đời này sao lại có người mặt giày vô sỉ như thế chứ, đường đường là đại tướng quân, sao có thể lưu manh lộ liễu tới mức đùa giỡn nàng như thế chứ! “Ta cái gì?”
“Ngươi không biết xấu hổ!”
Nói ra, thật sảng khoái.
Bùi Vân Khiêm không giận mà cười, tay đỡ lấy eo của Thẩm Xu khẽ cọ cọ, giọng nói tuỳ ý, ý cười trên môi cũng đậm hơn, “Nếu bổn tướng quân cần mặt mũi thì sao còn theo đuổi công chúa làm gì chứ?”
Nghe vậy, Thẩm Xu sửng sốt, “Ngươi nói cái gì?”
Bùi Vân Khiêm cử động, tay càng siết c.h.ặ.t eo Thẩm Xu hơn, khiến Thẩm Xu dán sát lên người hắn, giọng nói trầm thấp, âm cuối còn mang theo ủ rũ nhàn nhạt, “Thần nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5219219/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.