Bùi Vân Khiêm nhìn qua, dáng vẻ Thẩm Xu ngồi ở một bên che đầu vô cùng buồn cười, đặc biệt là ánh mắt còn đang mơ màng buồn ngủ, trông mong nhìn Bùi Vân Khiêm giống như hắn đ.á.n.h thức nàng khỏi giấc mơ vậy.
Thấy Thẩm Xu như thế, Bùi Vân Khiêm không nhịn được cười lạnh, “Trái tim công chúa lớn thật đó, thích khách sắp đưa xe ngựa ra khỏi thành rồi mà công chúa còn ngủ được.”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm lại chậm rãi thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói, “Quay đầu lại c.h.ế.t cũng không biết tại sao c.h.ế.t.”
Nghe vậy, trong lòng Thẩm Xu run lên, chưa kịp hồi tưởng lại hình ảnh vừa rồi hiện lên trong đầu, chỉ cho là mơ thấy ác mộng.
Nghe Bùi Vân Khiêm nói vậy, nàng bắt lấy cánh tay hắn, buột miệng thốt ra, “Sao lại gặp thích khách nữa rồi?”
Lần trước bị ám sát trong thành còn khiến nàng sợ hãi tới bây giờ.
Bùi Vân Khiêm sửng sốt, hiển nhiên là không đoán được động tác này của Thẩm Xu, một lát sau mới nhàn nhạt ‘ừm’ một tiếng.
Thấy thế, Thẩm Xu khẽ nhíu mày, chậm rãi thả lỏng tay, lần nữa ngồi ngay ngắn trở về.
Thật sự là vừa mới tỉnh ngủ đầu óc vẫn còn trên mây, Bùi Vân Khiêm nói gì thì nàng tin cái đó, bây giờ nhìn dáng vẻ định thần nhàn nhã như đang bày mưu tính kế này của hắn, nào giống như bị thích khách bắt cóc.
Lúc này Thẩm Xu mới nhớ ra vì sao Tần Tuần lại đột nhiên hồi phủ, nghĩ vậy, đuôi mắt nàng lại liếc Bùi Vân Khiêm một cái, nếu nàng đoán không sai,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5216762/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.