“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi chưa?”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm nhìn qua, nhàn nhạt ‘ừm’ một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài cửa, Thẩm Xu theo phía sau hắn cùng nhau ra cửa.
Vừa qua giờ ăn sáng, người đi trên đường không nhiều lắm, chỉ rải rác có mấy người bán hàng rong ở trên phố chào hàng, xa xa nhìn thấy chiếc xe ngựa có chữ ‘Bùi’, rất tự nhiên nhường đường cho xe ngựa đi qua, thong thả chạy trên đường phố Sở Kinh thành.
Bên trong xe ngựa, Thẩm Xu ngồi ngay ngắn bên cạnh Bùi Vân Khiêm, khoảng cách giữa hai người là một tấc.
Cũng không biết từ sau lần bị ám sát trong cung trở về, xe ngựa này đã bị Bùi Vân Khiêm thay đổi như thế nào, không gian bên trong xe rõ ràng hẹp hơn trước rất nhiều, cửa sổ xe cũng được ngăn bằng một tấm dày như muốn cản lại cái gì đó.
Sau khi Bùi Vân Khiêm lên xe ngựa thì không nói chuyện nữa, vẫn luôn nhắm mắt ngồi cạnh Thẩm Xu nghiêng người dựa vào xe giống như đêm qua không ngủ ngon vậy.
Thật ra Thẩm Xu rất có tinh thần, đêm qua coi như một đêm nàng ngủ ngon nhất từ trước tới giờ sau khi dọn tới Bắc các, ngày hôm qua lúc Bùi Vân Khiêm tặng mấy thứ kia, Thẩm Xu kêu Lâm Lãng lựa một chút đồ đi đổi t.h.ả.m lông và chăn đắp, lại gọi người mang lò sưởi được tặng tới, cứ thế mà khiến cho Bắc các lạnh lẽo trở nên ấm áp.
Nghe trên đường mơ hồ truyền tới vài tiếng thét to, Thẩm Xu đột nhiên nổi hứng thú,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/5213908/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.