Miệng vết thương của Bùi Vân Khiêm có ở trên cánh tay trái và đầu vai, trên cánh tay thì còn đỡ, nhưng ở đầu vai thì phải cởi áo mới có thể thay thuốc.
Thấy Thẩm Xu không nhúc nhích, Bùi Vân Khiêm nghiêng người về phía nàng, “Còn ở đây nữa.
”
Thẩm Xu mím môi, nắm chặt khăn trong tay, cúi đầu khẽ nói, “Vết thương ở đầu vai tướng quân phải cởi áo trong ra mới có thể thay được.
”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm nhướn mày, cong môi, ánh mắt sâu kín dừng trên mặt Thẩm Xu, “Biết phải cởi áo mà còn thất thần?”
Thấy hắn không có ý động thủ với mình, lông mi Thẩm Xu run run, nhận mệnh nhẹ nhàng thở phào một hơi, cúi đầu khẽ kéo áo trong của hắn xuống, lộ ra miệng vết thương trên vai.
Mắt Thẩm Xu nhìn thẳng, vùi đầu trước n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm cẩn thận giúp hắn thay thuốc, lỗ tai đỏ bừng, miệng nhỏ thở khẽ.
Hơi thở của Thẩm Xu phả vào lồng n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm, khiến trái tim hắn ngứa ngáy.
Có lẽ đây là lần đầu nàng dựa vào Bùi Vân Khiêm gần như vậy khi hắn không mặc áo, Thẩm Xu khẩn trương thay thuốc, sau đó vốn định ngẩng đầu nói gì đó, lại trực tiếp đập vào cằm Bùi Vân Khiêm.
Lần này đau tới mức Thẩm Xu suýt rơi nước mắt, luống cuống chân tay đứng thẳng, tới cổ áo cũng quên kéo lại giúp hắn.
Vừa ngẩng đầu, hô hấp của Thẩm Xu đã khựng lại, Bùi Vân Khiêm để hở thân trên, cảnh tượng này toàn bộ rơi vào mắt nàng.
Làn da của Bùi Vân Khiêm không phải màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4909040/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.