Thẩm Xu cười gật đầu, bên ngoài nói Bùi Vân Khiêm thế nào nàng không để ý, nàng chỉ biết cả hai đời Bùi Vân Khiêm đều là người vứt bỏ cả tính mạng liều mình bảo vệ nàng, ân tình này cả hai đời nàng đều chưa trả hết, cho dù người bên ngoài có nói hắn thế nào nàng cũng vẫn cảm kích Bùi Vân Khiêm.
Thấy Thẩm Xu tiếp nhận sự thật thân thể Bùi Vân Khiêm có tật, cũng không có phản ứng gì khác, Diệp Minh Tu yên lòng, sự lo lắng trong lòng ông vừa rồi cũng bớt đi, sự tôn trọng với Thẩm Xu tăng thêm.
Nếu như trước giờ bởi vì Thẩm Xu là người Bùi Vân Khiêm để ý nên ông mới kính trọng nàng thì bây giờ, chính trí tuệ và sự thông minh rộng rãi của nàng mà ông tôn trọng nàng.
Nghĩ vậy, khoé miệng Diệp Minh Tu nở nụ cười nhẹ, nữ t.ử thông minh ngoài mềm trong cứng như vậy, cũng khó trách khối băng Bùi Vân Khiêm này rung động, vì nàng đến mạng cũng không cần.
Ban đêm yên tĩnh, trong phòng nến đỏ chiếu sáng, ánh nến lung lay, trái tim lo lắng của Thẩm Xu cũng yên ổn hơn.
Diệp Minh Tu thu hồi ánh mắt nhìn về phía Bùi Vân Khiêm trên giường, lúc này sắc mặt hắn đã không còn trắng bệch như vừa rồi nữa, môi cũng đã có huyết sắc.
“Độc trong cơ thể tướng quân đã được giải, tại hạ dùng ngân châm bài trừ chút độc còn dư lại trong cơ thể, sáng sớm ngày mai tướng quân có lẽ sẽ tỉnh.
”
Nói rồi, Diệp Minh Tu lấy ngân châm trong hòm t.h.u.ố.c ra, đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4909038/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.