Trong lòng Thẩm Xu khó hiểu, không đợi nàng mở miệng, Thẩm Diên đã nói tiếp, “Đừng tưởng rằng gả vào phủ tướng quân là ngươi có chỗ dựa.”
Nói đến đây, khoé miệng Thẩm Diên mang theo vẻ đắc ý, nói với cung nữ đi bên cạnh, “Nếu như bổn cung nhớ không lầm, Bùi Vân Khiêm kia chẳng qua cũng chỉ là con của một tiện nhân thấp hèn, phải không Hương Thảo?”
Nghe thấy Thẩm Diên nhắc tới mình, cung nữ tên Hương Thảo lập tức phụ hoạ, “Công chúa nói phải, chẳng qua cũng chỉ là con của một tỳ nữ, sao có thể so được với công chúa cành vàng lá ngọc.”
Trong mắt Thẩm Xu xẹt qua một chút sắc bén, vẻ lạnh lẽo trong mắt không giảm mà ngược lại còn tăng, không biết vì sao, nghe thấy Thẩm Diên nhục nhã hạ thấp Bùi Vân Khiêm so với khi nghe thấy nàng ta coi thường làm nhục mình còn chói tai hơn.
Không nhắc tới ân huệ cả hai đời của Bùi Vân Khiêm với nàng, bây giờ hắn đã là phu quân của nàng, há có thể để Thẩm Diên khinh thường như vậy! Cung nữ Hương Thảo kia vừa dứt lời lập tức nghe được một tiếng bạt tai thanh thuý vang lên trong hành lang dài.
Tiếng tát đó vô cùng vang dội khiến những người vây xem phải hít một ngụm khí lạnh, bọn họ không nghĩ tới Linh An công chúa ngày thường nhu nhược yếu đuối ai cũng có thể bắt nạt cũng có lúc giơ tay đ.á.n.h người.
Mấu chốt chính là, cái tát kia ra tay vô cùng sắc bén, cho tới khi mọi người phản ứng kịp, cung nữ kia đã bị tát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4896151/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.