Ngày Thẩm Việt được sinh ra, Phùng Thái hậu tức giận tới mức lật tung cả hậu cung, nếu không phải năm đó Tiên đế còn sống, sợ là Phùng Thái hậu đã rút kiếm c.h.é.m g.i.ế.c tới tận Vị Ương Cung rồi.
Năm đó, thế cục trong triều vì nhà ngoại nàng bình định Bắc cương được phong hầu mà rung chuyển, không ít đại thần dâng tấu Phùng thị thất đức, lập thành chủ trương phế hậu.
Cuối cùng, mặc dù chưa phế hậu nhưng Phùng thị cũng vì vậy mà hận mẹ đẻ Thẩm Xu thấu xương, cũng coi nàng và Thẩm Việt như cái gai trong mắt.
Sau này, Phùng Thái hậu vì để củng cố địa vị của mình mà càng làm quá, từ đó về sau, cho tới khi Tiên đế hoăng thệ cũng không thể điều tra ra những cái c.h.ế.t của phi tần hậu cung.
Mà đệ đệ duy nhất của nàng vào năm bốn tuổi ấy cũng bị Phùng thị hạ độc, đến nay tâm trí cũng chỉ dừng lại ở bốn, năm tuổi.
Đang suy nghĩ, bên tai Thẩm Xu đã truyền tới giọng nói đắc ý của Phùng Thái hậu, “Người đã gặp được rồi, ai gia không lừa ngươi, có phải bây giờ Xu Nhi cũng nên cho ai gia một lời hứa chắc chắn không?”
Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Xu hơi loé lên nhìn về phía bà ta, không chờ nàng nói chuyện, Phùng Thái hậu đã nói tiếp, “Huống hồ với trí thông minh của Xu Nhi, chẳng qua chỉ là truyền lại tin tức mà thôi, hẳn không phải là chuyện khó.”
Nói rồi, dư quang Phùng Thái hậu liếc Thẩm Việt ở trong góc, rồi lại tủm tỉm nhìn Thẩm Xu cười, “Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4896149/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.