Trong phòng lại lần nữa rơi vào không khí trầm mặc, Bùi Vân Khiêm không ép hỏi Thẩm Xu chuyện vừa rồi xảy ra ở hậu viện, lẳng lặng ngồi cạnh bàn.
Thẩm Xu cũng giống như vừa rồi, sắc mặt như thường cúi đầu, chỉ là trong tay không tự giác được nắm chặt khăn tiết lộ sự bất an của nàng.
Thỉnh thoảng, Thẩm Xu lại ngẩng đầu nhìn sắc mặt Bùi Vân Khiêm một cái, trong lòng cân nhắc, nếu như lát nữa hắn lại hỏi chuyện vừa rồi xảy ra ở hậu viện, nàng nên trả lời thế nào mới không bị diệt khẩu.
Nhưng hai người nhìn nhau không nói chuyện, mỗi lần Thẩm Xu trộm ngẩng đầu, tầm mắt giao nhau ở không trung, Bùi Vân Khiêm sẽ làm như không thấy gì lạnh lùng quay đi, trầm mặt ngồi một bên không biết đang nghĩ gì.
Vốn dĩ Thẩm Xu cho rằng, Bùi Vân Khiêm ngồi trong chốc lát không cảm thấy thú vị sẽ đuổi nàng đi hoặc tự mình ra ngoài, nhưng nến đỏ trong phòng đã cháy quá nửa, sắc trời bên ngoài đã vào canh ba, Bùi Vân Khiêm vẫn không có ý tứ rời đi.
Trong lòng Thẩm Xu đột nhiên có một suy nghĩ không thể tưởng tượng nổi, chẳng lẽ hắn thật sự muốn động phòng với nàng? Nghĩ vậy, trái tim Thẩm Xu không tự giác run rẩy, tuy sống hai đời rồi, nhưng nàng lại chưa từng trải qua chuyện nam nữ.
Nếu như… đêm nay Bùi Vân Khiêm thật sự muốn động phòng… nàng phải làm thế nào?
Nhưng nàng lại nghĩ, nếu như nàng đã gả cho Bùi Vân Khiêm, vậy thì bọn họ chính là phu thê, giữa phu thê với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/4861345/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.