Bỗng nhiên, dao chặt xương trên cổ tang thi cho như bị người ta dùng lực gõ xuống một chút, thuận lợi cắt đứt xương cổ của tang thi chó, “Leng keng” một tiếng dừng trên cửa sổ.
Thân thể tang thi chó trượt từ trên cửa sổ xuống, đầu vẫn còn duy trì bộ dáng công kích hung mãnh không nhúc nhích, con tang thi chó này rốt cuộc đã đi lãnh cơm hộp.
Sở Duyệt cùng An Kiệt đồng thời buông lỏng xuống, ngồi bệt dưới đất, như thể vừa được vớt lên khỏi mặt nước, Sở Duyệt thở phì phò, giơ ngón tay cái với An Kiệt.
Làm tốt lắm, Kiệt ca!
An Kiệt cười yếu ớt, vừa rồi dị năng của hắn gần như đã tiêu hao hết, mắt thấy tang thi sắp đập vỡ thủy tinh, đột nhiên có một cỗ năng lượng lớn hơn hắn rất nhiều, liên hợp với thực lực của mình, hắn mới có thể thoải mái cắt đứt cổ tang thi chó.
Hắn có chút hoang mang, đây là dị năng của hắn lại tăng lên sao? Sở Duyệt hít mấy hơi, cố gắng đứng dậy, đổi thanh dao mở cửa sổ, đầu tiên là vểnh tai lên nghe động tĩnh xung quanh.
Vừa rồi tang thi chó làm ra động tĩnh lớn, cô thật sự sợ những tiếng vang đó hấp dẫn tang thi ở chung quanh, nếu lúc này tang thi vọt vào, cô và cùng An Kiệt sẽ trở thành món ăn của chúng nó, muốn ăn gì liền ăn cái đó.
Trong chốc lát, không nghe được động tĩnh gì, Sở Duyệt mới yên lòng, lấy đầu tang thi chó vào phòng, bắt đầu cạy đầu chó.
Con tang thi chó này mạnh như vậy, nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-mat-the-ngan-dam-duong-ve/4392126/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.