Vụ làm ăn với Hoàn Vũ quốc tế, cuối cùng Tô ký vẫn không làm. Không phải là đối phương không muốn mà là Tô Thần – sau khi suy tính kĩ càng – liền từ chối. Lúc đó Tô Trân ở bên cạnh, trên đường về luôn cằn nhằn Tô Thần làm chuyện dại dột, vụ làm ăn lơn như vậy sao lại bỏ qua chứ. Trở lại Tô ký, Tô Trân liền nói chuyện này với Tô Kiến Quân và Lý Đạt Phát.
“Hai người nói xem, có phải Thần tiểu tử thiếu tâm nhãn hay không? Nghe vị thư kí kia nói, tập đoàn đó có tới hơn 2000 người, một nguồn kinh doanh lớn như vậy, đúng là cơ hội trời cho! Thế nào lại từ chối chứ?”
Tô Kiến Quân nghe Tô Trân nói cũng thấy Tô Thần làm việc này quả thực có hơi mơ hồ, tuy nhiên ông tin con trai mình quyết định như thế là có lí do, “Thần tiểu tử, ban đầu khai trương chi nhánh không phải con muốn nhằm tới công ti đó sao? Vì sao việc tới tay lại đẩy?”
“Cha, việc này con có cân nhắc rồi. Không phải không muốn làm mà là ta không thể làm.”
“Vì sao? Con nói ta nghe xem? Đừng tưởng tự mình mở cửa hàng là giỏi lắm!” Vì chuyện mua quần áo, Tô Trân vẫn còn chút tức giận, nói chuyện cũng mang theo nộ khí.
Thấy Tô Trân càng nói càng kì cục, Tô Kiến Quân cũng bắt đầu thấy khó chịu, Lý Đạt Phát vội mở lời, “Nói kiểu gì thế hả? Đây là cách người lớn nói chuyện với con cháu sao?!”
Tô Trân cũng biết giọng điệu của mình không ổn nhưng vẫn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-to-than-dich-hanh-phuc-sinh-hoat/74964/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.