Chiều nay, Tô Thần đang kiểm tra sổ sách trong ngày thì chuông điện thoại vang lên. Từ Quyên tiếp điện thoại, sau nói đối phương muốn tìm ông chủ cửa hàng. Tô Thần nhận điện thoại, nói vài câu, sắc mặt trở nên không dễ chịu nữa. Buông điện thoại, Tô Thần dặn dò Từ Quyên trông coi cửa hàng, cầm áo khoác, đội trời tuyết quay về cửa hàng Tô ký cũ.
Cửa hàng cũ mỗi ngày cơ bản cũng không có việc gì nhiều, Tô Kiến Quân ăn trưa xong đang ngồi trên giường xem TV, nghe thấy tiếng Lưu Hà phía ngoài liền vội khoác thêm áo đi ra, đã thấy Tô Thần đứng ở cửa phủi tuyết bám trên áo.
“Thần tiểu tử, hôm nay con về sớm thế? Đang có tuyết lớn như thế mà không chờ một lát hẵng về.”
“Dạ” Tô Thần vừa đáp lời vừa phủi sạch áo, treo lên giá, xoa xoa hai tay, hà vài hơi, nhận cốc nước nóng Lưu Hà đưa, “Cha, con có chuyện cần nói với cha, chú Lý ở bên trong ạ?”
“Chú Lý con vừa mới đi nằm, nói muốn ngủ một chút.”
Lúc này, Lý Đạt Phát nghe thấy cũng đã đi ra, vừa đi vừa ngáp, thấy Tô Thần vội xát mặt mấy cái, tỉnh táo hẳn lên, “Thần tiểu tử đã về à?”
“Vâng, cha, chú Lý, con có chuyện muốn bàn, chúng ta vào trong nói đi.” Tuy Lưu Hà đã làm ở Tô ký hai tháng nhưng có một số việc Tô Thần không muốn cô biết, vạn sự cần lưu lại một tâm nhãn, đây là nguyên tắc làm việc của cậu.
Thấy Tô Thần dường như có việc gấp, Lý Đạt Phát bảo Lưu Hà tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-to-than-dich-hanh-phuc-sinh-hoat/74961/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.