Quả nhiên không ngoài dự liệu của Tô Thần, cậu không bị buộc thôi học, một phần là do khó có thể định rõ lỗi của cậu, một phần là do chuyện này có quan hệ đến nhiều vấn đề khác, buộc Tô Thần thôi học sẽ gây ra rất nhiều phiền toái, cuối cùng trường chỉ yêu cầu cậu tạm dừng học để kiểm tra, không lưu hồ sơ, cho nên Tô Thần biết, hồ sơ tốt nghiệp của cậu sẽ sạch bong, thơm phức. Đối với xử phạt từ trường học, thật ra Tô Thần thấy không có vấn đề gì, dù sao thì trường cũng phải giữ chút mặt mũi, mà cậu đã xin bảo vệ sớm, luận văn cơ bản đã hoàn thành, giáo viên hướng dẫn cũng đã duyệt qua, hiện tại cậu không cần phải lên lớp, chỉ cần chờ đến ngày bảo vệ là xong.
Đối với kết quả này, Tô Kiến Quân vẫn không hài lòng lắm, theo ông thì trong chuyện này, con trai ông chẳng sai chỗ nào, nhà trường làm như vậy đúng là hơi bị quá đáng. Nhưng Tô Thần nói với ông, như thế này cũng không có vấn đề gì. Dù sao thì cậu cũng muốn tốt nghiệp sớm, cứ quấn lấy chuyện này mãi, nhỡ đâu làm người ta tức giận, chưa biết chừng còn xảy ra chuyện nghiêm trọng hơn ấy chứ. Tô Kiến Quân tuy vẫn khó chịu nhưng cũng hết cách, chỉ có thể thỉnh thoảng mắng mấy câu, Tô Thần thấy không ảnh hưởng gì nên cứ mặc cho ông mắng thoải mái.
“Con à, chuyện này đúng là rất khốn kiếp.” Hôm nay, trong bữa cơm, Tô Kiến Quân lại nhắc tới.
“Cha nói đúng, rất khốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-to-than-dich-hanh-phuc-sinh-hoat/2021468/quyen-2-chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.